hoàng hậu xinh đẹp ác độc

BẠN ĐANG ĐỌC. Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc Romance. Tác giả:Vũ Cách Nguyệt Thể loại:Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Ngược, Cung Đình, Không Sạch, Yêu Hận Đan Xen Nguồn:DĐ Lê Quý Đôn Trạng thái:Full (22 chương) Editor + Converter: ngocquynh520 Trước tiên xin khuyến cáo các bạn yếu tim, thích truyện sủ Hoàng hậu xinh đẹp ác độc - Vũ Cách Nguyệt [IMG] Thể loại: Cung 1 chút đấu, H 1 chút Mình vừa cày xong 22c truyện này và cảm thấy rấtức! Spoil Trong phủ làm việc tỉ mỉ, Thần Quang bận rộn cả ngày, tựa hồ cũng không để ý lắm, không phải Thần Quang, làm sao biết ý chí của Thần Quang. Cho đến ngày đó, có hai vị hoàng tử tới phủ gặp công tử, Thụy cô nương bận tối mắt, liền kéo nàng qua hầu rượu. "Động tác lưu loát chút, đây chính là hoàng tử.". "Vâng". Editor + Converter: ngocquynh520Trước tiên xin khuyến cáo các bạn yếu tim, thích truyện sủng ngọt, làm ơn bấm back, để tránh khiếu nại về sau ^^Đây là 1 bộ truyện không dài, nhưng cỏ đủ tình tiết cảm xúc làm rung động lòng người, lột trần cuộc đời của người phụ nữ phong kiến mộtContinue Reading → Gal Gadot được mời vào vai hoàng hậu xấu xa, mẹ kế của Bạch Tuyết với câu thần chú trứ danh: "Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được dường như ta". Disney đã phát triển dự án phim người đóng về nhân vật Bạch Tuyết từ năm 2016. Bộ phim sẽ được fungsi menu dan ikon pada microsoft word. Editor + Converter ngocquynh520 Trước tiên xin khuyến cáo các bạn yếu tim, thích truyện sủng ngọt, làm ơn bấm back, để tránh khiếu nại về sau ^^ Đây là 1 bộ truyện không dài, nhưng cỏ đủ tình tiết cảm xúc làm rung động lòng người, lột trần cuộc đời của người phụ nữ phong kiến một cách chân thật nhất. Nếu bạn thích 1 người phụ nữ kiên cường dám đối mặt sự thật, yêu hận rõ ràng, xin ở lại. Nếu bạn thích 1 vị vua không để tình cảm lên trên ngôi vị, nhưng vẫn rất thâm tình, xin ở lại. Nếu bạn thích 1 vai vị nam phụ thể hiện được đủ tình yêu của mình sau khi mất đi, xin ở lại. Và… nếu bạn có thể chịu đựng những cảnh buồn, xin ở lại ^^ Giới thiệu Thân thể yếu đuối của Thần Quang bị tên vàng xuyên qua, La Trường Khanh anh tuấn thu hồi cung tốt. Nàng nhớ ngày hôm qua, hắn hôn nàng, nói yêu nàng, muốn cứu nhau trong lúc hoạn nạn. La Trường Khanh không chút do dự giết chết vị hôn thê của mình, khải hoàn mà về, quyền nghiêng thịnh thế. Ba năm, chẳng qua là vì sao còn không thể quên được mùi của nàng, đôi mắt nàng. Cho đến mềm mại thoáng nhìn ở chợ nô lệ, hắn mua một nô lệ xấu nhất. Nhưng có một đôi mắt mê người, cơ thể có mùi thơm làm hắn điên cuồng dưới bóng đêm. . . . Sống lại làm người, dù thân là nô, nàng cũng muốn leo lên đỉnh núi trong lòng, máu tẩy 138 nhân mạng Tiết gia. Gả cho Triêu Mặc – Ngũ hoàng tử ngu dốt vô năng nhất. Nàng hiền huệ nhẫn nhịn, săn sóc đại độ. Khổ học với hắn dưới ánh trăng, cầm sắt hòa minh. Chọn lựa mỹ cơ, lấy lòng thể xác và tinh thần của hắn. Ngồi ở chùa chiền rét lạnh giữ cửa cho hắn và nữ nhân yêu mến. Trợ giúp hắn lấy được nữ nhân yêu mến nhất. Vì cứu nữ nhân hắn yêu mến, không tiếc rưng rưng ủy thân cho La Trường Khanh. Dễ dàng tha thứ hắn hủy diệt lời thề, phong nữ nhân yêu mến nhất làm chánh phi. Nàng mỉm cười chải đầu cho chánh phi hắn, từ đó chánh phi không cách nào sinh con. Chẳng qua là Triêu Mặc quên hỏi nàng Quang nhi, con đường này, ngươi có từng yêu ta? Tình dục có từng đền bù vinh hoa phú quý ngươi muốn? Nàng nói nàng thương hắn, hi vọng hắn có thể thương tiếc nàng, phong con trai của nàng làm thái tử. Lệ lướt qua khuôn mặt, Triêu Mặc cô đơn cười một tiếng Quang nhi. . . . . . Tình yêu của hắn không phải tới quá muộn, cho nên khiến Quang nhi của hắn chưa bao giờ từng tin tưởng thế gian này trừ chính nàng, còn có một người thật yêu nàng, thương nàng, đau lòng vì nàng. Hắn học ghen, học ăn ngủ không yên, học ánh mắt không ngừng lưu luyến ở trên thân một người. . . . . . . Nói đơn giản, đây là chuyện xưa về một nữ nhân bị vị hôn phu hại chết rồi trọng sinh sống lại, nhân duyên trùng hợp gả cho hoàng tử đương triều, tiến tới báo thù, vị hôn phu lại nhân duyên trùng hợp yêu nàng sau khi trọng sinh, từ đó bị ngược, hoàng tử phu quân nghiêm trang xin nàng giúp tán gái, rồi lại yêu nàng thật sâu. . . . . . . Nữ hoàng Elisabeth của Áo đã chinh phục toàn bộ châu Âu và được người đời ca ngợi là “Hoàng hậu xinh đẹp nhất thế giới”. Elisabeth của Áo 24/12/1837 – 10/9/1898 là vợ của Hoàng đế Franz Joseph I, đồng thời là Nữ hoàng của Đế quốc Áo-Hung. Bà là người trị vì lâu nhất trong lịch sử nước Áo với 44 năm trên ngai vàng. Elisabeth được sinh ra trong một gia đình đại quý tộc xứ Bavaria. Cha bà là Công tước Maximilian Joseph xứ Bavaria và mẹ là Công chúa Bavaria 16 tuổi, Elisabeth kết hôn với anh họ là Thái tử Áo Franz Joseph. Đây là một điều hoàn toàn bất ngờ đối với cả hoàng gia Áo lẫn hoàng gia Bavaria và chính bản thân nữ công tước nhỏ tuổi, bởi Thái tử được hứa hôn với Helene, chị gái của Elisabeth, từ khi vừa chào này đã gây ra nhiều khó khăn cho cuộc sống hoàng tộc sau này của Elisabeth, bởi bà không được chuẩn bị chuẩn bị tâm lý để trở thành một nữ vương quyền thế cũng như một bà mẹ trẻ, người được nuôi dạy để trở thành Nữ hoàng tương lai là Helene chứ không phải là bà. Cá tính thẳng thắn, bình dân vốn có từ thời thơ ấu của bà, bị coi là đi ngược các chuẩn mực Hoàng người con của Nữ hoàng đều do Thái hậu Bayern Sophie nuôi dưỡng vì thái hậu cho rằng Elisabeth còn quá trẻ và thiếu kinh đẹp và sức quyến rũ của bà đã chinh phục toàn bộ châu Âu, được người đời ca ngợi là “hoàng hậu xinh đẹp nhất thế giới”.Với dáng người cao, vẻ đẹp u buồn cùng lối sống khổ hạnh, Elisabeth trở thành biểu tượng sắc đẹp và thời trang của châu Âu thời bấy giờ. Vẻ đẹp và sức quyến rũ của bà đã chinh phục toàn bộ châu Âu, được người đời ca ngợi là “Hoàng hậu xinh đẹp nhất thế giới”.Sau tuổi 32, bà không làm mẫu vẽ cho bất kỳ hoạ sỹ nào và cũng không cho phép ai chụp ảnh mình. Bởi thế, hình ảnh vẻ đẹp vĩnh hằng của Elisabeth không bao giờ thay 10/9/1898, Nữ hoàng Elisabeth bị một người Ý tên Luigi Lucheni giết hại. Ban đầu mục tiêu của Lucheni là Hoàng tử Phillippe, nhưng do y đến Geneva quá trễ, Phillippe đã rời đi nên đành chọn đại mục tiêu là Elisabeth. Lucheni lẻn vào khách sạn mà Nữ hoàng này ở, bất ngờ lao tới đâm mũi dao vào tim của 15/9/1898 thi thể của bà được đưa về Áo và an táng trong Hầm mộ Hoàng gia. Khi bị bắt, Lucheni yêu cầu dẫn độ về Ý để được xử tại đó nhưng bị chính phủ Áo từ chối. Sau đó, y treo cổ tự tử trong vở nhạc kịch nổi tiếng cùng tên Elisabeth, tên tuổi của bà còn gắn liền với biệt danh “Cô dâu của thần chết”. Nữ diễn viên nổi tiếng người Áo Romy Schneider đã nổi danh nhờ vai diễn Nữ hoàng Elisabeth trong Sissi trilogy Sissi là tên thân mật của Nữ hoàng.Tiểu Thiện, sưu tầm Thuận Thiên năm thứ hai mươi ba, đế hoăng, Triêu Mặc kế vị, quốc hiệu là Long Trạch. Tân đế kế vị, lấy quốc sự làm trọng, tuyển tú nữ bị kéo dài trì hoãn, chỉ phong Đào Diệp làm Diệp phi, Phi Vân làm Vân phi, còn có một Tiệp Dư Thính Diệp cầm một bát cháo, từ từ khuấy đều đặn bưng cho Thần ơn Thần Quang cho nàng một đứa con trai, đối với nữ nhân mà nói, nhi tử chính là bảo đảm nửa đời sau a. Đáng thương bụng của nàng vẫn không có tin tức, điện hạ lại không thích nàng, hôm nay nàng cái gì cũng không sợ, cái gì cũng nghe Thần Quang, chỉ cần nàng có thể khiến đứa bé này trở thành thái tử.“Tỷ tỷ, ăn một chút đi.”“Hôm nay ngươi là Diệp phi rồi, không cần kêu ta tỷ tỷ nữa.” Thần Quang bưng bát cười khẽ.“Tỷ tỷ đừng thương tâm, thật ra thì trong lòng hoàng thượng lo nghĩ nhất chính là tỷ tỷ, chỉ là... Dù sao người không nhìn thấy bộ dạng hoàng thượng ôm Thừa Hàn, cực kỳ từ ái, rất khó tưởng tượng một vị quân vương lại không có gì khác biệt với phụ thân bình thường.”Thần Quang chậm rãi nắm tay Đào Diệp, “Hoàng thượng có thể đối xử Thừa Hàn tử tế ta cũng yên tâm, làm mẫu phi của Thừa Hàn, ngươi phải cố gắng...”Đào Diệp kinh ngạc gật đầu, cõi đời này có một loại nữ nhân, kiên quyết đến làm cho người ta đã không cách nào dùng kiên cường hay độc ác để hình dung. Nàng đem đứa trẻ mình mang thai mười tháng mới sanh ra, nhìn cũng không nhìn một cái đã đưa cho người Hàn đã ba tháng rồi, Thính Tuyết chưa từng nhìn nó một cái. Có một lần Thanh Liễu ôm tới nói nương nương, người xem một cái đi, nó thật đáng lần kia, là lần duy nhất Thần Quang tát Thanh Liễu một cái, từ đó không còn có người dám không muốn xem đứa trẻ kia, không phải là không thích, chỉ là trong lòng rất rõ ràng, duyên phận mẹ con của nàng và nó mỏng như tờ giấy. Liếc mắt nhìn, cho dù là một cái, nàng cũng sợ mình sẽ hối hận, hèn nhát, lùi bước, buông tha, sau đó ôm nó cơ khổ cả vì như thế, cứ để nó đi theo Diệp phi đi, làm đứa trẻ ra đời đầu tiên, nó sẽ là thí sinh tốt nhất thành thái phi cũng coi như người có ân phải trả, nàng nói gì thì nghe nấy, dù sao cả hai đều là châu chấu trên dây, bàn về gia thế đều không sánh bằng Diệu Đảm, trừ nhi tử, còn có cái gì có thể tranh với nàng. Mà điện hạ tựa hồ cố ý tức Thính Tuyết, khi biết nàng nhìn cũng không nhìn con của mình một cái, liền đập vỡ đồ, cười lạnh nói, ta làm ngươi ghê tởm như vậy à, cả đứa trẻ cũng làm ngươi ghê tởm!Hắn không có tuân thủ cam kết, lập Diệu Đảm làm chánh phi, còn khiến Thính Tuyết chải đầu cho chánh làm đó, hắn chưa từng chạm vào Diệu Đảm, thỉnh thoảng sẽ đứng ở trong vườn của Thính Tuyết, chỉ là si ngốc nhìn, cũng không đi bằng tử quý, thân phận của Đào Diệp ngày càng khác, cả Diệu Đảm ngày xưa tự do ngược đãi nàng hiện tại cũng sợ hãi rụt rè, hơn nữa khi Triêu Mặc chữ chữ rõ ràng nói cho nàng biết, vị trí của hoàng hậu, chớ hòng mơ tưởng thì nàng cũng biết xong Quang bảo Đào Diệp chủ động lấy lòng Cảnh gia, lịch đại sủng thần đều có lệ thường, đưa con gái của mình vào cung làm phi, một khi được sủng ái, nhất định như hổ thêm cánh, Cảnh gia không có nữ nhi xinh đẹp, Diệp phi không có nhà mẹ lại có con trai đầu tiên của Đế Quân, mà còn là đứa con được thương yêu đến tận xương, hai bên ăn nhịp với nhau, thêm vào Thần Quang ăn nói khéo léo, Cảnh Ngọc Trung liền nhận Đào Diệp làm con gái nuôi, nhất thời Diệp phi như mặt trời ban Ngọc Trung cũng coi như thần tử có mưu tính sâu, trung thành không giả, nhưng so với những thứ người trung thành ngu ngốc, ông ta chính là một con hồ ly, sống yên phận nhiều năm như vậy, thủy chung đều ở thái độ trung lập, chưa từng đắc tội vị đại thần nắm quyền nào, vẫn là người được công nhận hiền lành, không dễ đắc tội, cũng không đắc tội nổi, cũng vô tâm đắc tội. Người có thể xử thế đến trình độ này, tài nghệ không đơn giản từ trong tay Thính Tuyết nhận được phong thư kia thì vẻ mặt bình tĩnh của lão hồ ly ngẩn ra, kinh ngạc nhìn nàng, lại nhìn ngắm phong thư, run rẩy mở ra.“Bá phụ nhận được nét chữ này, còn nhớ rõ cam kết ban đầu sao?”Cảnh Ngọc Trung đánh một trận ở Gia Dự quan suýt nữa bỏ mạng, vì bảo vệ tánh mạng không thể không cắt bỏ hai cái chân nhỏ, đây đối với võ tướng như hắn còn thống khổ hơn là trực tiếp chém đầu hắn! Bạn rượu Tiết Nhân Cẩn không chỉ có trên thông thiên văn dưới rành địa lý, càng là Hoa Đà thâm tàng bất lộ. Từng làm ngự y trong cung, sau bị giáng chức, bên cạnh liền có thêm nữ nhi Tiết Thần Quang. Hai người vừa thấy mặt, Tiết Nhân Cẩn cũng không chút nào khiêm tốn bày tỏ có thể chữa trị hai chân của dù không tin nhưng Cảnh Ngọc Trung vẫn lựa chọn tin tưởng. Cũng cam kết vĩnh viễn ghi khắc phần đại ân này, ngày khác nếu huynh đệ có khó khăn, chỉ cần một câu nói, sẽ đem hết toàn lực, bảo vệ cả nhà ông chu nhiên, ông chưa kịp liều mạng toàn lực, cả nhà Tiết Nhân Cẩn đã chết khi ông chinh chiến ở biên cương. Trong lòng vẫn vì thế mà tiếc nuối, lần này mặc dù ông khải hoàn mà về, lại cả ngày buồn bực ở trong phủ mượn rượu tiêu gia không còn ai sống sót, điều duy nhất hắn có thể làm đúng là mua một phần đất tốt nhất, an táng hai phụ nữ tiêu dao thế ngoại tại cô gái này lại đưa hắn một phong thơ, là huyết thư tuyệt bút của Tiết Nhân Cẩn, xin thay Tiết đệ kéo dài một giọt huyết mạch cuối cùng này, Thần Quang giao cho Ngọc Trung cẩn thận nhìn Thần Quang mấy lần, khảo nghiệm nàng vô số vấn đề, những vấn đề kia trừ nữ nhi của Tiết Nhân Cẩn, người khác căn bản không biết gì, đó cũng là cuộc sống riêng của Tiết Nhân bảo nàng chép sách, bởi vì hắn vô cùng quen thuộc chữ viết của Tiết Thần Quang đè lại cổ tay trái, ức chế tật xấu khẽ phát run, chậm rãi chép lại từng hàng chữ. Mặc dù chữ viết không được cứng cáp có lực như xưa, nhưng từ thói quen dùng với các việc nhỏ bé cũng có thể nhìn ra, đúng là Tiết Thần Quang. Cũng đúng như lời nàng, tay trái từng bị thương, cho nên sức lực yếu đi rất khó tưởng tượng tất cả trong miệng đứa bé này miêu tả, thật không thể tưởng tượng nổi, rồi lại rõ ràng là thật. Nàng chỉ có một yêu cầu, giết La Trường Khanh!Đây không phải là người nàng đã từng thích nhất à, từ nhỏ đã quấn, trước người sau người cũng không chút nào xấu hổ tuyên bố đây là người muốn mắt của nàng trầm tĩnh mà hờ hững, nàng nói nàng chỉ là một người chết đi tới báo thù, chỉ muốn cùng phụ thân đại nhân an tĩnh nhắm mắt lại, mà Tử Khiên ca ca là vật tế xinh đẹp khắc kia Cảnh Ngọc Trung thật có nhiều cảm xúc, rốt cuộc là trợ giúp nàng báo thù, trơ mắt nhìn nàng đi về phía một con đường không có đường về, hay để cho nàng an phận làm Tiệp dư của hoàng đế, áo cơm không lựa chọn cái sau thì cuộc đời này của nàng đều không vui vẻ, tròng mắt kiên cường, cùng quyết tâm đem con trai ruột chắp tay nhường người ta, đã tỏ rõ kiếp này của nàng không còn bình thản. Tìm đường sống trong cõi chết, ném xuống tất cả, lấy được tất khi nàng rời khỏi, Đào Diệp hưng phấn nói cho nàng biết, Cảnh Ngọc Trung vô cùng sảng khoái nhận thức nàng làm con gái nuôi vô cùng tỉnh táo chúc mừng, giống như năm đó nàng tung ra lời đồn Diệu Đảm mang thai, tỉnh táo nhìn xem nữ tử kia bị nhục nhã, khóc chí nghĩ tới, Diệu Đảm vì chuyện này tự sát, mà mình thì trở thành một hung thủ gián tiếp giết rất ác độc, không có bất kỳ cảm giác có tội. Đáng tiếc Diệu Đảm không có tự sát, từ sau khi nàng tự sát hai ba lần không chết, Thần Quang đã hiểu, Diệu Đảm căn bản không muốn đời này từ trước đến giờ chỉ có không sống được chứ không có chết không Mặc vẫn cưới Diệu Đảm, chỉ cần không lập nàng làm chánh phi, Thần Quang cảm thấy cũng không có gì, chỉ là nữ nhân ngốc này quá không hiểu lòng nam nhân, cho là khóc rống la lối om sòm là có thể vãn hồi tất cả, nàng đến bây giờ cũng không chịu thanh tỉnh, nam nhân nàng yêu là vua một nước, đế vương nào có tình yêu, chỉ có nữ nhân ngốc mới có thể tin biết rõ Diệu Đảm muốn giết Thừa Hàn, lại cố làm không biết, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm nàng, nhìn nhất cử nhất động xấu xí của nàng, phân phó cung nữ một tiếng, Triêu Mặc liền chợt có hăng hái trêu chọc nhi tử, cũng liền vừa đúng tận mắt thấy một màn, Diệu Đảm mang theo cái yếm nhuộm vi khuẩn bệnh đậu mùa vào cung, chán ghét ngay lúc đó nghiêm trọng hơn tất cả gấp trăm đậu mùa, là bệnh bất trị, là ôn dịch lây lan, nàng lại dám mang vào cung!Diệu Đảm bị im hơi lặng tiếng lôi vào lãnh cung, ngày đó chỉ có Thần Quang đi thăm tóc tai bù xù đứng ở nhà tù hoa lệ nhất bẩn thỉu nhất hắc ám nhất, như một con thú con tuyệt vọng và điên cuồng, gắt gao nhìn chằm chằm Thần Quang móc ra cây lược gỗ thượng hạng, chải đầu cho nàng, dịu dàng nói, biết sao ngươi không sanh con được nữa không? Mùi dầu vừng ta dùng chải đầu cho ngươi dễ ngửi không?Nghe nói Triệu Phi Yến mỹ nhân một đời vì giữ cưng chiều không giảm, đã lấy được một phương pháp kỳ diệu, giữ mãi thanh xuân, phương pháp kỳ diệu này là dùng hương lạ, dùng xoa bóp da thịt, cho đến hoàn toàn hấp thu, từ đó xinh đẹp không già, chỉ là không thể sinh Đảm đã xinh đẹp hơn ngày trước, lại giống như hiểu ra cái gì, thê lương thét chói tai, gắt gao bóp cổ của Thần Quang, nữ nhân ác độc này, ta nguyền rủa ngươi không được chết tốt, ta muốn hóa thành lệ quỷ ở lãnh cung chờ ngươi, chờ ngươi...Vân phi mới vừa bị đánh vào lãnh cung liền điên rồi. Thần Quang kín đáo đưa cho thái giám mấy miếng vàng lá, dặn dò hắn lúc mùa đông cho Vân phi một bộ y phục giữ ấm, cơm mang theo hơi ấm, đừng để lạnh thiu. Vì vậy Vân phi thành nữ nhân có điều kiện sống tốt nhất trong lãnh ung, những nữ nhân nửa điên nửa ngốc nghếch vừa dơ vừa thúi, không khỏi hâm mộ vây lượn quanh nàng, kêu Vân phi hoàng hậu, một khi Diệu Đảm cao hứng, sẽ thưởng họ chút đồ Thần Quang mong muốn, năm thứ hai, Triêu Mặc dưới áp lực của cựu thần không thể không lập Đào Diệp làm hậu, Thừa Hàn làm thái tử. Trong thời gian hai năm này, hắn cùng với Quang nhi như là người lạ, kể từ sau khi say rượu cường bạo nàng, hắn cũng chưa từng đối mặt nàng. Nàng an tĩnh giống như không có tồn cuộc bắt đầu tuyển tú rồi, cung đình to như vậy tụ tập nữ nhân đẹp nhất thiên hạ, làm người ta hoa cả mắt, ngày đó hắn ám hiệu Đào Diệp, bảo Quang nhi ra ngoài, an vị dưới chân bên trái hắn, thưởng thức hắn chọn nữ nhân như thế Quang nhìn mỹ nữ như mây, phát hiện rõ ràng mình đã hai mươi tuổi rồi, cảnh xuân tươi đẹp đã qua, cũng may ý nguyện lúc sống đã chuẩn bị kết thúc, kiếp này nàng cũng không Mặc hỏi nàng, nữ nhi của Dương tri phủ như thế nào? Nghe nói tinh thông mọi thứ cầm kỳ thư họa, một khúc Nghê Thường Vũ Y nhảy tuyệt có một không Quang sụp mi thuận mắt ca ngợi mấy tiếng theo, Triêu Mặc liền bảo nữ nhi của tri phủ này múa ngay tại chỗ cho mọi người thưởng thức. Editor + Converter ngocquynh520 Trước tiên xin khuyến cáo các bạn yếu tim, thích truyện sủng ngọt, làm ơn bấm back, để tránh khiếu nại về sau ^^ Đây là 1 bộ truyện không dài, nhưng cỏ đủ tình tiết cảm xúc làm rung động lòng người, lột trần cuộc đời của người phụ nữ phong kiến một cách chân thật nhất. Nếu bạn thích 1 người phụ nữ kiên cường dám đối mặt sự thật, yêu hận rõ ràng, xin ở lại. Nếu bạn thích 1 vị vua không để tình cảm lên trên ngôi vị, nhưng vẫn rất thâm tình, xin ở lại. Nếu bạn thích 1 vai vị nam phụ thể hiện được đủ tình yêu của mình sau khi mất đi, xin ở lại. Và... nếu bạn có thể chịu đựng những cảnh buồn, xin ở lại ^^ Giới thiệu Thân thể yếu đuối của Thần Quang bị tên vàng xuyên qua, La Trường Khanh anh tuấn thu hồi cung tốt. Nàng nhớ ngày hôm qua, hắn hôn nàng, nói yêu nàng, muốn cứu nhau trong lúc hoạn nạn. La Trường Khanh không chút do dự giết chết vị hôn thê của mình, khải hoàn mà về, quyền nghiêng thịnh thế. Ba năm, chẳng qua là vì sao còn không thể quên được mùi của nàng, đôi mắt nàng. Cho đến mềm mại thoáng nhìn ở chợ nô lệ, hắn mua một nô lệ xấu nhất. Nhưng có một đôi mắt mê người, cơ thể có mùi thơm làm hắn điên cuồng dưới bóng đêm. . . . Sống lại làm người, dù thân là nô, nàng cũng muốn leo lên đỉnh núi trong lòng, máu tẩy 138 nhân mạng Tiết gia. Gả cho Triêu Mặc - Ngũ hoàng tử ngu dốt vô năng nhất. Nàng hiền huệ nhẫn nhịn, săn sóc đại độ. Khổ học với hắn dưới ánh trăng, cầm sắt hòa minh. Chọn lựa mỹ cơ, lấy lòng thể xác và tinh thần của hắn. Ngồi ở chùa chiền rét lạnh giữ cửa cho hắn và nữ nhân yêu mến. Trợ giúp hắn lấy được nữ nhân yêu mến nhất. Vì cứu nữ nhân hắn yêu mến, không tiếc rưng rưng ủy thân cho La Trường Khanh. Dễ dàng tha thứ hắn hủy diệt lời thề, phong nữ nhân yêu mến nhất làm chánh phi. Nàng mỉm cười chải đầu cho chánh phi hắn, từ đó chánh phi không cách nào sinh con. Chẳng qua là Triêu Mặc quên hỏi nàng Quang nhi, con đường này, ngươi có từng yêu ta? Tình dục có từng đền bù vinh hoa phú quý ngươi muốn? Nàng nói nàng thương hắn, hi vọng hắn có thể thương tiếc nàng, phong con trai của nàng làm thái tử. Lệ lướt qua khuôn mặt, Triêu Mặc cô đơn cười một tiếng Quang nhi. . . . . . Tình yêu của hắn không phải tới quá muộn, cho nên khiến Quang nhi của hắn chưa bao giờ từng tin tưởng thế gian này trừ chính nàng, còn có một người thật yêu nàng, thương nàng, đau lòng vì nàng. Hắn học ghen, học ăn ngủ không yên, học ánh mắt không ngừng lưu luyến ở trên thân một người. . . . . . . Nói đơn giản, đây là chuyện xưa về một nữ nhân bị vị hôn phu hại chết rồi trọng sinh sống lại, nhân duyên trùng hợp gả cho hoàng tử đương triều, tiến tới báo thù, vị hôn phu lại nhân duyên trùng hợp yêu nàng sau khi trọng sinh, từ đó bị ngược, hoàng tử phu quân nghiêm trang xin nàng giúp tán gái, rồi lại yêu nàng thật sâu. . . . . . .Nguồn Truyện Full - DĐ Lê Quý Đôn Thời nay, phụ nữ ngoại tình chẳng còn là chuyện hiếm. Tuy nhiên, vào thời phong kiến với quan niệm "trọng nam khinh nữ" nặng nề, thì người phụ nữ dù bất kể tầng lớp nào cũng chỉ có giá trị như một người để duy trì nòi giống, không được phép làm những chuyện "vô đạo" như ngoại tình và phải luôn luôn giữ gìn phẩm hạnh cao đẹp, mặc cho chồng mình có năm thê bảy thiếp đi chăng nữa. Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ, kể cả phụ nữ phong kiến ở chế độ quân chủ, dù cho có ngồi lên được vị trí Mẫu nghi cũng vẫn không hiếm có những sự vụ "vượt rào" gây chấn động lịch sử.Ảnh minh họaVà câu chuyện về vị Hoàng hậu họ Phùng dưới đây là một câu chuyện như thế. Thậm chí còn ghê gớm hơn khi nàng đã dám qua mặt Hoàng đế mà léng phéng với… thái giám trong cung. Chưa kể, trước đó, nàng còn nhẫn tâm hãm hại em gái cùng cha khác mẹ của mình vốn là Hoàng hậu tiền nhiệm, mặc cho người em này đã từng yêu thương mà giúp đỡ nàng đặt chân vào cung sau một thời gian dài "quy ẩn".Hoàng hậu bạc nghĩa hãm hại em gái cùng cha khác mẹVị Hoàng hậu đó, không ai khác chính là Phùng Nhuận, hay còn được gọi là Phùng Hoàng Hậu, nàng là vợ của Hiếu Văn Đế triều đại Bắc Ngụy. Sử liệu ghi chép về tuổi thơ và xuất thân của nàng khá sơ sài, chỉ biết nàng sinh ra trong một gia đình thuộc hoàng tộc với cha là thái sư Phùng Hi – anh trai ruột của Phùng Thái hậu quá cố triều Bắc Ngụy. Mẹ nàng là Thương thị, cũng là một người thuộc dòng dõi đài các quyền lực.Ảnh minh họaTuổi thơ của nàng êm đềm với gia đình cho đến năm 13 tuổi, nàng cùng người em gái ruột được nhập cung làm phi tần của Hiếu Văn Đế, và bằng cốt cách của một tiểu thư đài các đoan trang, nàng và em cũng sớm được Hoàng đế sủng ái. Tuy nhiên, không lâu sau đó, em gái nàng lâm bệnh nặng và qua đời, bản thân nàng thì buồn trước cái chết của em và cũng mắc bệnh lạ, nên đành phải rời cung để về nhà tịnh dưỡng. Một thời gian ngắn sau nàng xuất gia đi tu "quy ẩn" từ bỏ hồng trần. Cứ tưởng trang đời của nàng sẽ cứ an yên từ đây, vui vầy với cỏ cây sống đời đạo thanh không, chẳng bao lâu nàng lại hồi cung do người em gái cùng cha khác mẹ với nàng, lúc này là một Hoàng hậu mẫu mực, cai quản chu toàn mọi việc trong cung, lại được lòng tất cả bá tánh, đã khuyên Hiếu Văn Đế rước chị mình về lại để làm tròn bổn phận của một phi tần dang dở xưa kia. Thế là mùa hè năm 496, Phùng Nhuận hồi cung, được Hiếu Văn Đế sắc phong làm Chiêu Nghi. Nàng tiếp tục trở thành một sủng phi của Hoàng đế.Ảnh minh họaTuy nhiên, do bản tính tham lam đố kỵ, nên dù được em gái Hoàng hậu cùng cha đối đãi như một người chị ân tình ruột thịt, nàng Phùng Chiêu nghi vẫn cho rằng bản thân mình là chị gái, lại vào cung từ sớm năm 13 tuổi, bây giờ lại chịu thua vai vế trong cung với em gái. Thế là Phùng Chiêu nghi bày mưu hãm hại Hoàng hậu. Nàng đã vu khống em gái mình là một người ngoan cố, cứng đầu, dám chống lại các chính sách của Hoàng là sau nhiều lần nỉ non với Hiếu Văn Đế, đồng thời loan tin xấu hãm hại Hoàng hậu. Cuối cùng, mùa thu cùng năm 496, Hiếu Văn Đế phế truất Hoàng hậu, Hoàng hậu uất ức, lập tức rời cung. Sang năm 497 thì Hiếu Văn Đế sắc phong Phùng Chiêu nghi trở thành Hoàng hậu thay thế. Từ đó, nàng chính thức trở thành Mẫu nghi thiên hạ của cả một giang sơn Bắc hậu "vô đạo" dám dan díu với thái giám sau lưng Hoàng đếVốn Phùng Nhuận nổi tiếng thông minh lại biết cách nói lời ngon ngọt làm lấy lòng người khác vì thế, suốt thời gian làm Hoàng hậu, nàng đã được Hoàng đế sủng ái hết mực. Hai người gắn bó với nhau như hình với bóng, sống vô cùng hạnh phúc bên nhau. Không bao lâu sau, Bắc Ngụy gặp chuyện binh biến, Hiếu Văn Đế phải rời cung, thân chinh xuất binh đi chống giặc. Hoàng cung lúc này chỉ còn lại Phùng Nhuận.Ảnh minh họaSống cảnh thiếu vắng chồng, lại không chịu nổi cảnh cô độc quạnh quẽ phòng the, Phùng Nhuận liền tìm cách dan díu với một thái giám tên là Cao Bồ Tát. Thực chất, đây là một tên hoạn quan trá hình bởi hắn ta đã lách luật, vượt qua vòng "tịnh thân" để trà trộn vào hoàng cung làm thái giám, mưu cầu chút quyền lực và giàu sang. Thêm vào đó, Cao Bồ Tát lại là một kẻ rất khôi ngô tuấn tú, thân hình vạm vỡ, tráng kiện nên càng dễ làm Phùng Hoàng hậu động lòng. Sử sách chép rằng, trong suốt thời gian Văn Đế xa hoàng cung sống ở Nhữ Nam, Phùng thị gần như công khai qua lại với Cao Bồ Tát trong chốn hậu Bồ Tát tuy chỉ là một thái giám trong cung nhưng đã sớm thành lập một thế lực cho riêng mình, Phùng Nhuận cũng chẳng vừa khi cấu kết chia bè chia phái trong cung suốt thời gian Hiếu Văn Đế xuất cung đánh trận bên ngoài. Vì thế, khi hai người đứng đầu của hai thế lực này hợp lại, dù có trái với luân thường đạo lý đi chăng nữa, có lộ liễu đi chăng nữa thì cũng không ai dám hó hé nửa lời với Hiếu Văn Đế.Ảnh minh họaTuy vậy mà cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra khi Phùng Nhuận ngày càng tác oai tác quái. Nàng đã dùng quyền lực của một Hoàng hậu mà bắt ép Bành Thành Công chúa – một cô Công chúa vô cùng xinh đẹp nhưng đã sớm trở thành góa phụ vì chồng qua đời sớm - gả cho em trai của mình là Phùng Túc, mặc cho Công chúa hết lời cự tuyệt. Thế là, biết không thể nào chống lại Phùng Hoàng hậu, Công chúa đã âm thầm sai người mật báo với Hiếu Văn Đế ở xa để cho hay rằng Hoàng hậu trong cung lạm dụng quyền lực, ép người quá đáng và ngoại tình với một tên Thái Đế nghe xong, vừa sững sờ vừa giận dữ, tuy nhiên cho rằng em gái vì không muốn cưới Phùng Túc nên mới nghĩ ra chuyện này. Thế nhưng, sau đó, một hoạn quan thân tín của Hiếu Văn Đế là Lưu Đằng đã tới mật báo với Hiếu Văn Đế chuyện tư tình của Phùng Hoàng hậu. Tới lúc này, ảo tưởng của Hiếu Văn Đế về mỹ nhân họ Phùng mới thực sự tan vỡ. Hoàng đế bản lĩnh một thời ngã vật xuống đất ngay trong doanh trại của đội quân hùng kết của một Hoàng hậu bội bạc Ảnh minh họaPhùng Hoàng hậu cũng nhanh chóng biết được chuyện tư thông của mình đã bại lộ nên tìm gặp mẹ đẻ là Thường thị để bàn cách đối phó. Hai mẹ con họ Phùng quyết định mời một nữ phù thủy vào cung tìm cách yểm bùa, nguyền rủa Hiếu Văn Đế sớm chết để mình có thể thâu tóm quyền lực trong triều đình. Sau đó, để thám thính tình hình, Phùng Hoàng hậu cử rất nhiều tâm phúc của mình tới doanh trại của Hiếu Văn Đế để "thăm nom". Để khỏi rút dây động rừng, Hiếu Văn Đế giả như không biết chuyện gì đang xảy ra trong năm 499, Hiếu Văn Đế bí mật đột ngột quay trở về kinh đô Lạc Dương. Sau đó, ông liền cho người bắt Cao Bồ Tát lại thẩm vấn để xác thực chuyện gian díu với Hoàng hậu. Chịu không nổi đòn roi, Cao Bồ Tát đành khai hết tất cả với Hiếu Văn Đế, khai cả chuyện Hoàng hậu dùng bùa chú để hãm hại Hoàng đế. Thế là, Hiếu Văn Đế nghe xong đau đớn như đứt từng khúc ruột, điên tiết cho người bắt Phùng Hoàng hậu khám xét, lúc này trong người Phùng Nhuận rơi ra một đoản đao có khắc chữ tà thuật.Ảnh minh họaĐau đớn trước người vợ mình yêu thương vốn đã gian díu mang tội tày trời, lại còn cả gan dùng tà thuật hãm hại mình, Hiếu Văn Đế liền sai người chém đầu Phùng Hoàng hậu. Tuy nhiên, Phùng Hoàng Hậu không phục trước cái chết ban cho mình, nàng liền khóc lóc van xin, nỉ non với Hiếu Văn Đế. Cuối cùng vì quá thương vợ, Hiếu Văn Đế đành tha cho nàng. Tuy nhiên, ông vẫn cho người giam nàng vào lãnh cung và không bao giờ nhìn đến mặt nàng một lần nào cùng, vì sốc trước những chuyện vô đạo mà Hoàng hậu làm sau lưng mình dù mọi chuyện có thể coi như đã được giải quyết, sức khỏe Hiếu Văn Đế vẫn ngày càng suy kiệt. Đến lúc gần lâm chung, sợ rằng sau này khi mình chết đi, Phùng Hoàng hậu lại tác oai tác quái mà không ai cản được, ông mới ra lệnh "Sau khi ta chết, sợ rằng không có ai khống chế được Hoàng hậu. Các ngươi hãy dùng di lệnh của ta ban chết cho bà ta. Tuy nhiên, vẫn tổ chức tang lễ như của Hoàng hậu, đừng làm bại hoại thanh danh nhà họ Phùng". Ảnh minh họaSau khi Văn Đế qua đời, một số thân vương tuân theo di mệnh, ban thuốc độc cho Phùng Nhuận uống. Tuy nhiên, đến nước này Phùng Hoàng hậu vẫn một mực không chịu uống, không còn cách nào khác, các phân vương đành sai người ép đổ vào miệng nàng ta. Sau đó, Phùng Nhuận qua đời nhưng vẫn được ân huệ cuối cùng là được tổ chức tang lễ theo đúng nghi thức cung đình, và được ban cho thụy hiệu là U Hoàng hậu. Kết thúc cuộc đời của một đài các tuy quyền lực, được yêu thương nuông chiều nhưng lại vô đạo, bất nhân bất nghĩa đến độ hiếm có trong dòng lịch sử Trung Hoa phong kiến.Nguồn Qulishi, Sina,

hoàng hậu xinh đẹp ác độc