hàn nhậm phục hối hận đã muộn
Mộc sinh tháng 10, gặp hỏa thì quý mà có thọ, là do băng hàn thổ đống, dựa vào hỏa để sưởi ấm cho căn gốc kiên cố vậy. Hỏa thổ vận phụ trợ, là phú quý song toàn. Thấy kim dù là căn gốc không có tổn hại, nhưng không thể tránh khỏi cốt nhục tham thương.
Sớm hay muộn có một ngày hắn sẽ bị cái này mãng hoang tiểu yêu cấp tức chết. Kia một bên Nhân Duyên phủ, Phượng Cửu vẻ mặt mỏi mệt ứng phó xong hỏi đông hỏi tây dưới ánh trăng tiên nhân, hoa cả mắt mà giúp đỡ ngày tốt sửa sang lại rắc rối phức tạp tơ hồng.
Nguồn: Noveltoon. Trạng thái: Đang ra. Đánh giá: 9.2/10 từ 13 lượt. Nhân vật chính: Hàn Nhậm Phục × Tiêu Ý Nhã. Giới thiệu. Tiêu Ý Nhã và Hàn Nhậm Phục vốn có hôn ước với nhau nhưng em họ của cô, Kì Liên, lại là thanh mai trúc mã của anh ấy, Vốn cô cũng vô cùng giày xéo
- Tên truyện : Anh Có Tin Vào Định Mệnh Không?( CVER) + Tên Gốc : Phuơng Tiên Sinh, Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em- Couple : Taennie, Vjen, Taenie, Taejen ( Nói chung là V với Jennie🤩) Không thích thì đi hộ nha Truyện chưa có sự đồng ý của tác giả Ai anti Taennie thì đi hộ, không có tiếp và cũng không rãnh tiễn :)))))📎Phát hành vào
Cho rằng bản thân là vì muốn lo chuyện bao đồng cùng xui xẻo, vốn ngay từ ban đầu không tính sẽ trách Hàn Nhậm Phục, bèn nhẹ gật đầu. Sau một hồi lâu, Ý Nhã kéo lại áo mình, nói. - Xin lỗi vì thời gian qua đã làm phiền. Khi Hàn phu nhân trở về, tự tôi sẽ nói chuyện
fungsi menu dan ikon pada microsoft word. Đánh giá 10/10 từ 1 lượt Bạn đang đọc truyện Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn! của tác giả Tuyết Mai. Tiêu Ý Nhã và Hàn Nhậm Phục vốn có hôn ước với nhau nhưng em họ của cô, Kì Liên, lại là thanh mai trúc mã của anh ấy,Vốn cô cũng vô cùng giày xéo nếu như cả bả cứ dây dưa với nhau thế cái người mà anh ta nâng niu chiều chuộng kia lại phản bội anh ta, mà anh ta chỉ một mực che chở, một mực tin lời cô ta, không thèm để ý những gì cô nhắc nhở...Tổn thương cũng đã đủ rồi, cô nghĩ đã đến lúc cần từ bỏ...Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Toàn Giới Giải Trí Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn hoặc Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương
- Anh và Kì Liên đã ngủ cùng với nhau rồi sao? Trong chính ngôi nhà này?Hàn Nhậm Phục không nghĩ sẽ có ngày Tiêu Ý Nhã hỏi mình chuyện này, nhất thời không biết phản ứng thế nào. Hắn nhíu mày không vui, hỏi Thì sao?Tiêu Ý Nhã sớm đã chết tâm, khi thấy hắn thừa nhận, trong lòng ngoài chua xót thống khổ thì cũng không còn gì nữa. Nhưng cô vẫn muốn xác minh, muốn lần cuối giúp hắn rồi buông Đã ngủ bao nhiêu lần? Cách đây bao nhiêu lâu?Hàn Nhậm Phục rất ít khi lộ vẻ mất bình tĩnh, không trả lời câu hỏi này. Chỉ dùng ánh mắt thâm sâu lạnh lùng nhìn Ý Nhã cũng không e dè trước mặt hắn nữa, nhàn nhạt hỏi Anh và cô ấy đã có con rồi?Hàn Nhậm Phục ngả người về phía sau, ánh mắt ngày càng lạnh nhạt, gật gật đầu. Hắn Đợi vài ngày nữa khi mẹ tôi ra nước ngoài, cô hãy chuyển ra ngoài sống đi. Tôi sẽ trợ cấp phí sinh hoạt và học phí hàng tháng cho cô. Kì Liên đang mang thai, tôi cũng không muốn nhìn thấy em ấy khó Nhã chua xót cười, nước mắt cũng theo đó mà chảy ra. Hàn Nhậm Phục, hắn cũng chỉ được đến thế. Ngay từ đầu hắn vốn đã chán ghét cô, còn hận cô chen vào mối quan hệ giữa hắn và Kì Liên nói nếu không có cô, hai người đã sớm kết hôn từ rời đi là điều đương nhiên. "Nhưng Hàn Nhậm Phục, nể tình ngày hôm ấy trong đám tang cha mẹ tôi, anh thành tâm dập đầu ba lạy, xem như đây là sự ôn nhu cuối cùng tôi dành lại cho anh"Ý Nhã đưa tay lau nước mắt, ngăn không cho mình yếu đuối, dùng khí thế kiên cường nhất mà nói với Hàn Nhậm Phục. - Nhậm Phục, Kì Liên đã sớm ngoại tình sau lưng anh, cái thai ấy cũng không phải của Hàn Nhậm Phục lại chỉ cười khẩy, hắn cho rằng Ý Nhã không biết tự lượng sức, cô vậy mà ở trước mặt hắn bới móc Kì Liên, khiến hắn chán ghét lại càng thêm chán ghét. Hắn không thèm để tâm nữa, nắm áo khoác chuẩn bị đứng dậy, lúc này, Ý Nhã đột nhiên Anh rồi sẽ phải hối Nhậm Phục quay phắt người, đưa tay bóp cổ cô gái trước mặt, ép cô dính sát vào ghế alpha, gằn Câm miệng, cô đừng tưởng tôi không biết rõ con người của Nhã vẫn dùng đôi mắt đỏ hoe điềm tĩnh nhìn hắn, khó nhọc hỏi lại. - Tôi là người thế nào?Đối diện với đôi con ngươi trong trẻo sâu hun hút kia, những lời bên miệng định nói bỗng dưng bị hắn nuốt trở lại, Hàn Nhậm Phục không trì triết Ý Nhã nữa, chỉ hỏi một Cô cùng em trai Cao Hiên, Cao Ngạn Thiên có mối quan hệ như thế nào?Tiêu Ý Nhã không khỏi sửng Tại sao anh biết cậu ấy?Không nhận được câu trả lời thỏa đáng, lại thêm thấy vẻ mặt lo lắng của Ý Nhã, Hàn Nhậm Phục cười nhạt, hắn đứng dậy xoay người bỏ Ý Nhã giờ không ngăn nổi nước mắt của mình nữa, nằm yên lặng lẽ khóc."Ngạn Thiên, Ngạn Thiên..."Sáng sớm ngày hôm sau, khi cô tỉnh dậy thì Hàn Nhậm Phục đã rời đi từ khi nào, Hàn phu nhân cũng nhắn cho cô một cái tin, nói rằng mình đã trở về Thụy Điển, dặn cô chăm sóc bản thân thật tốt, đừng quá mức bận tâm đến điều phu nhân rất tốt, từ khi cha mẹ qua đời, chỉ còn mình bà quan tâm đến cô. Nếu không vì bà tâm tâm nguyện nguyện muốn cô ở lại, Ý Nhã cũng đã sớm ra khỏi căn nhà sửa soạn một chút, định sẽ lên trường làm cho xong luận án ngày hôm nay. Thế nhưng trong nhà lại có khách không mời mà Liên rất tự nhiên từ bên ngoài bước vào, nhìn thấy cô thì gật đầu cười nhẹ, không biết xấu hổ mà Nhậm Phục đi làm rồi ạ?Ý Nhã không bận tâm đến cô ta, xoay người lên lầu lấy áo khoác. Kì Liên vẫn một mực đi theo. Lên đến đầu cầu thang, Ý Nhã xoay người Cô muốn gì?Kì Liên vẫn cười một cách thật tự nhiên, cười đến giả Chị xem chị kìa, bộ dạng xù lông ấy thật khiến người ta hứng cũng rất dứt khoát, cô ta nắm lấy tay Ý Nhã dằng mạnh một cái, tự mình ngã lăn xuống dưới. Ý Nhã chưa biết phản ứng thế nào thì dưới đó đã có người la Máu... Máu... Kì Liên tiểu thư...
Hàn Nhậm Phục sau ngày hôm ấy đã dùng mối quan hệ của mình, liên hệ với nhiều bác sĩ quốc tế đứng đầu trong lĩnh vực điều trị ung hắn đủ tính táo để nhận thức được sự thật. Cao Hiên không phải là một tay lang băm, anh ta thực sự rất giỏi. Cả Bắc Kinh này xem chừng cũng chẳng ai vượt qua nổi như Cao Hiên đã nói không thể chữa được thì chính là không thể chữa được. Nhưng Hàn Nhậm Phục vẫn luôn ôm một tia hi vọng nào chưa từng nói chuyện với Tiêu Ý Nhã về vấn đề này. Hàn Nhậm Phục đang cố chấp, hoặc đơn giản hơn là đang tránh Liên và Trác Văn đã ngồi tù, thực chất, với tội danh của họ, nếu như đập tiền vào thì chuyện ngồi tù là rất khó. Nhưng Hàn Nhậm Phục có thể thiếu rất nhiều thứ, nhưng sẽ không thiếu tiền...Mẹ của Trác Văn và cha mẹ Kì Liên không dưới một lần gọi điện tới, nhưng Hàn Nhậm Phục cả bắt máy cũng lười. Chỉ quanh quẩn ở bên cạnh Tiêu Ý gian gần đây, hắn phát hiện mình bị viêm dạ dày rất nặng vì nghiện rượu. Thường xuyên xuất huyết nếu ăn uống ngủ nghỉ thất thường, nhưng hắn không quan tâm nói với Ý Nhã. - Chuyện em hiến máu cho người của Bùi Hữu Minh, không cần thiết Nhã lúc này đang nằm trên giường. Cô cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Thời gian của cô sắp hết, Hàn Nhậm Phục lại đưa cô về ngoài nhìn vào sẽ nói hắn là hối hận, là đang mong cô tha thứ, mong có được lòng thương hại từ Tiêu Ý Nhã rất mệt, thực sự rất sao phải đôi co, cãi vã, phải biện minh cho một điều gì đó khi bản thân mình vốn đã sắp lìa đời?Ai đúng, ai sai có còn quan trọng hay không?Nghe Hàn Nhậm Phục tự mình quyết định, Ý Nhã chỉ khẽ trở người đáp Chuyện em đã hứa, nhất định phải Nhậm Phục đã chuyển bàn làm việc của mình vào. Không khí giữa hai người đột nhiên hài hòa đến tất cả những chuyện đau lòng kia chưa từng xảy chỉ như hai người quen biết, không thân thiết cũng không xa lạ. Hằng ngày sống chung với nhau, ăn cơm cùng nhau, ngủ cùng một khi sẽ nói chuyện dăm ba Ý Nhã có lẽ đã yếu lắm rồi, ngủ rất nhiều. Hơn nửa thời gian một ngày đều ngủ, hơi thở lại thất Nhậm Phục đôi lúc sẽ không nhịn được mà đưa ngón tay lên mũi cô, thử xem Ý Nhã còn thở hay là một khung cảnh kì Nhậm Phục sau khi nghe cô nói, một hồi lâu sau mới lựa Ý Nhã... không thể Nhã lúc này lại bắt đầu buồn ngủ, cũng cảm thấy không cần phải giải thích nhiều với hắn, chỉ kéo chăn xoay mặt đi, nhắm mắt Cứu một người cũng là cứu, cứu hai người cũng là cứu... Em làm chút việc thiện, kiếp sau sẽ không phải khổ sở nữa...Hàn Nhậm Phục nhìn bóng lưng nhỏ gầy được bọc trong ổ chăn ấm áp của cô, trầm mặc không nói thêm chiều, Ý Nhã nói muốn tới bệnh viện. Cô định sẽ tự mình đón taxi, nhưng không nghĩ Hàn Nhậm Phục chỉ khẽ choàng lên người cô một chiếc áo khoác lông mềm rồi Tôi đưa em Nhã cũng không từ người một đường đều im lặng. Khi tới nơi còn gặp Cao Hiên, anh không để ý tới Hàn Thị đứng phía sau, cười nói với Ý Nhã. - Đừng đi lại nhiều như Nhã cũng dịu dàng đáp lại Em đến nhìn Ngạn Thiên một rồi cùng Cao Hiên bước đi. Hàn Nhậm Phục hít sâu một hơi, cảm thấy dạ dày của mình lại đang sôi lên, chực chờ phun thứ gì đó ra ngoài, nhưng hắn vẫn mím môi nín lại, đi theo phía Nhã rất quen thuộc, vừa tới nơi liền tháo dép, cởi áo khoác trèo lên giường bệnh nằm tựa đầu vào một bên cánh tay Ngạn Thiên, chào Cậu thế nào rồi?Cao Hiên ở bên cạnh thuần thục vén chăn cho hai người, như một bà mẹ chăm hai con có Hàn Nhậm Phục đứng đó như một khúc gỗ dư thừa.
Tiêu Ý Nhã nói chuyện mình bị bệnh nan y với Cao Hiên, cô muốn hiến tim cho Cao Ngạn Cậu ấy là do em mới trở nên như vậy, đã nằm tận hai năm rồi, cũng đã đến lúc em trả lại những gì đã nợ của cậu là vào một ngày giữa thu, bầu trời trong không một gợn mây, ở dưới con đường trải đầy lá cũng là ngày đầu tiên Hàn Nhậm Phục dẫn Kì Liên về nhà qua Ý Nhã hít sâu một hơi, nói tình trạng của mình cho Cao Hiên biết. - Bác sĩ nói em không sống được hết sang năm...Cao Hiên nghe đến đây thì vô cùng hốt Không thể nào, Ý Nhã... không thể nào...Tiêu Ý Nhã đưa mắt nhìn về phía xa xăm, đưa tay lên giữa không trung, khẽ mỉm cười, Hiên ca, em muốn chạm vào nó quá. Chạm thử vào trái tim của Hàn Nhậm Phục, để xem có phải nó làm bằng đá hay chuyện vốn đã được định sẵn, là yêu hay là hận, đều đã được ông trời sắp là con người ta luôn sống ích kỉ như thế, luôn muốn những điều không thể đạt được, những người không phải của Hiên dốc sức chạy ngược chạy xuôi, tìm phương thức chữa trị cho Tiêu Ý Nhã. Tiêu Ý Nhã cùng Cao Ngạn Thiên là bạn bè thân thiết hồi cao trung, sau đó vào cùng một trường đại học kiến Hiên xem Tiêu Ý Nhã như em gái ruột của mình, hơn nữa biết rõ tâm tư của Ngạn Thiên. Thằng bé có tình cảm với cô bạn thân của mình. Tiếc thay... trong lòng Ý Nhã lại chỉ có Nhậm giờ vẫn chưa từng thay một lần lái xe đưa cả nhà Ý Nhã đi vào thành phố, chiếc xe không may gặp tai nạn, đâm thẳng vào một chiếc xe bán tải. Cha mẹ cô ngồi đằng trước nên chẳng thể nào qua khỏi. Cao Ngạn Thiên lúc đó tay nhanh hơn não, xoay người ôm Ý Nhã vào lòng, rốt cuộc thương thế rất nặng, còn ảnh hưởng đến tim và phổi, nếu không phải đưa đến bệnh viện kịp thời chỉ sợ cũng không qua đó, Tiêu Ý Nhã luôn cảm thấy tất cả là do mình, ngày ngày vào bệnh viện chăm sóc Ngạn Thiên mất ăn mất đó một thời gian, cô lại được chẩn đoán mắc bệnh nan y, sống không quá đầu thu sang đó Ý Nhã ở trong lòng lại lặng lẽ thở dài một hơi. - Như vậy cũng tốt, trái tim này... Hiên ca, em trả nó lại cho Ngạn Thiên có được không?Nếu như Ý Nhã có thể sống khỏe mạnh, Cao Ngạn Thiên có ૮ɦếƭ cũng sẽ không đồng ý. Nhưng bây giờ, có cố chấp từ chối thì đến cuối cùng Ý Nhã cũng sẽ bằng...Cao Hiên nhắm mắt, quyết định ích kỉ một lần. Ngày hôm ấy anh quỳ gối dập đầu trước mặt Tiêu Ý Nhã, nghẹn ngào Xin lỗi em, Ý Nhã...Tiêu Ý Nhã gạt đi hai hàng nước mắt của mình, ngồi xuống vỗ vai anh, Nếu anh thương em, đừng nói chuyện này cho Hàn ca biết."Đừng cho Hàn Nhậm Phục biết em sẽ ૮ɦếƭ, em không muốn để hình ảnh em chật vật, bị người ta mổ xẻ thân thể không còn nguyên vẹn làm anh ấy hổ thẹn..."Cao Hiên nhịn không được ôm cô gái nhỏ vào lòng, chua xót nghĩ."Nhưng chắc gì hắn đã đến nhìn em..." Phải rồi.***Kì Liên cùng Trác Văn lên kế hoạch lật đổ Hàn Nhậm Phục, cùng với một tập đoàn cạnh tranh khác thêm một chiếc bẫy tỉ mỉ vào hợp đồng sắp tới của Hàn Hữu Minh là người duy nhất ngoài cuộc biết rõ cái bẫy bấy giờ, hắn đang ngồi trong phòng, tay nắm chặt bàn tay một người con gái khác... Mộc Lan có vẻ đã ngủ say rồi, hơi thở rất yếu, nhưng bàn tay cũng theo thói quen nắm lấy tay đang nhìn tờ giấy mà ngày hôm đó Kì Liên đã đưa để trao đổi với nghĩ một hồi, Bùi Hữu Minh nhẹ gỡ tay Mộc Lan ra, đứng dậy bước ra khỏi phòng, gọi dây bên kia vừa trả lời, hắn liền Điều tra cho tôi một người.
Nhân vật chính Hàn Nhậm Phục × Tiêu Ý NhãGiới thiệuTiêu Ý Nhã và Hàn Nhậm Phục vốn có hôn ước với nhau nhưng em họ của cô, Kì Liên, lại là thanh mai trúc mã của anh ấy,Vốn cô cũng vô cùng giày xéo nếu như cả bả cứ dây dưa với nhau thế cái người mà anh ta nâng niu chiều chuộng kia lại phản bội anh ta, mà anh ta chỉ một mực che chở, một mực tin lời cô ta, không thèm để ý những gì cô nhắc nhở...Tổn thương cũng đã đủ rồi, cô nghĩ đã đến lúc cần từ bỏ...
hàn nhậm phục hối hận đã muộn